Vực lại nghề truyền thống của quê hương

Vực lại nghề truyền thống của quê hương

Làng rèn An Tiêm là một trong những làng rèn lâu đời nhất Việt Nam. Trải qua  bao thăng trầm của lịch sử, hơn 730 năm qua những nghệ nhân nơi đây vẫn giữ lửa nghề. Từ xa xưa người dân nơi đây đã lưu truyền câu ca: “Chẳng tham ao gỗ cá bè/Chỉ tham cái búa cái đe thợ rèn.”.

Theo tư liệu để lại, nghề rèn làng An Tiêm có từ năm 1288, khi Hưng Đạo Đại Vương lập doanh trại ở nơi đây (ngày nay là xã Thụy Hồng) để chuẩn bị sản xuất, tu sửa vũ khí cho quân đội đánh giặc Nguyên Mông.

Thửa ấy, trong 5 người phụ trách đứng đầu xưởng rèn đó thì có đến bốn người quê ở làng An Tiêm. Vì nghề rèn góp công lao lớn trong chiến thắng quân giặc Nguyên Mông thời kỳ đó nên được vua Trần Nhân Tông sắc phong cho 5 người làng An Tiêm là Ngũ vị tổ sư nghề rèn. Nghề rèn An Tiêm cũng bắt đầu từ đó và phát triển cho đến ngày nay. Tuy nhiên do nhiều lý do khác nhau mà đến nay nghề truyền thống cũng bị mai một đi khá nhiều.

Vượt qua quãng đường hơn 100km, chúng tôi cũng đến được làng rèn An Tiêm nổi tiếng ở xã Thụy Dân, huyện Thái Thụy. Qua sự chỉ dẫn của người dân địa phương, chúng tôi cũng tìm đến được xưởng rèn của nông dân Ngô Thanh Quang. Dưới cái nắng hầm hập giữa hè cùng với cái nóng phát ra từ lò rèn càng làm cho không khí ở đây trở nên ngột ngạt và oi nóng hơn. 

Nhưng không vì cái nóng mà làm cho công việc sản xuất ở xưởng rèn bị ảnh hưởng. Mỗi tiếng quai búa vang lên là từng giọt mồ hôi rơi lã chã trên áo của người thợ rèn, cứ thế là những chiếc dao lần lượt ra đời.

Sinh ra và lớn lên ở vùng quê có nghề rèn nổi tiếng của tỉnh Thái Bình, ông Ngô Thanh Quang, thôn An Tiêm ngay từ bé đã được thừa hưởng những kỹ năng, bí quyết, tuyệt kỹ thượng thừa của nghề rèn mà ông cha để lại. Dù nghề rèn có nhiều thăng trầm biến cố, nhưng vì niềm đam mê và lòng yêu nghề, ông Quang quyết định kế nghiệp và phát triển nghề rèn truyền thống của cha ông để lại.

Kể về câu chuyện gắn bó với nghề rèn, giường như những khó khăn vất vả với nghề lại ùa về trong tâm trí của người đàn ông này. Ông Quang nghẹn ngào nói: "Nếu như trước đây cứ đi bất kì con ngõ nào ở thôn An Tiêm đều nghe thấy tiếng quai búa đều đều và bắt gặp hình ảnh một người đàn ông đang miệt mài rèn rũa bên lò than rực hồng. Nhưng hiện tại thì hình ảnh đó thưa vắng hơn rất nhiều vì còn rất ít người còn theo nghề rèn. Chỉ những ai thật sự yêu nghề và bằng niềm đam mê, mong muốn giữ lửa nghề truyền thống, tìm được con đường đi mới còn bám trụ lại cho đến bây giờ.

“Có những thời điểm đầu ra cho sản phẩm rèn truyền thống gặp khó, hầu như không có mối lái nào đến mua hàng. Ngay gia đình tôi, làm ra sản phẩm sau đó lại phải lóc cóc chở xe máy đi rong ruổi khắp con đường, lối xóm ở các vùng quê, khu phố để chào bán từng cái dao, cái kéo. Nhiều hôm đi hàng trăm km cũng chỉ bán được mấy cái, tính ra còn không đủ tiền xăng xe...Nhiều đêm về mệt, tôi ngồi nghĩ thấy cái nghề này cực quá, nhiều lúc muốn bỏ nghề...”, ông Quang kể lại.

Ông trời cũng không phụ công người chịu khó, sau những lần đi rong ruổi khắp các tỉnh thành lân cận bán dao, rồi dần dần ông Quang cũng tìm được các bạn hàng ổn định. Sản phẩm rèn của cơ sở gia đình ông Quang chất lượng nên dần dần tiếng tăm cũng vang xa nên đầu ra ngày càng ổn định hơn. Trung bình mỗi tháng, xưởng rèn của ông xuất bán được hơn 3 vạn con dao các loại. Mỗi con dao có giá trung bình khoảng 30 ngàn đồng, tính ra doanh thu mỗi tháng lên đến cả tỷ đồng.

Theo Dân Việt